Hôm nay là thứ Bảy, thị trường đóng cửa. Không có tiếng chuông mở cửa, không có nến xanh đỏ nhảy múa trên màn hình, không có thông báo alert làm tim đập nhanh. Chỉ có sự tĩnh lặng – loại tĩnh lặng mà một trader như mình đôi khi lại thấy lạ lẫm.

Mình ngồi xuống, bật chút nhạc thiền nhẹ, nhắm mắt và bắt đầu quán niệm. Chủ đề hôm nay đơn giản mà khó: bình tĩnh. Bình tĩnh để giao dịch. Bình tĩnh khi thị trường đang “chết”, bình tĩnh khi nó sống dậy và điên cuồng, bình tĩnh khi lời, và đặc biệt là bình tĩnh khi lỗ.

Trong giới trading, người ta hay nói “cắt lỗ nhanh, để lời chạy”. Nhưng để làm được điều đó thật sự, không phải chỉ cần kiến thức kỹ thuật hay kế hoạch quản lý vốn. Mà cần một trạng thái tâm – trạng thái mà Phật pháp gọi là xả (buông xả), hoặc chánh niệm trong từng khoảnh khắc.

Mình quán về hơi thở. Hít vào, biết mình đang hít vào. Thở ra, biết mình đang thở ra. Rồi để ý đến những suy nghĩ lướt qua: “Lần trước mình miss cơ hội vì do dự”, “Tuần sau có tin Non-Farm, liệu có nên cầm vị thế qua cuối tuần không?”, “Tài khoản đang drawdown nhẹ, mai phải gỡ gạc”… Những suy nghĩ ấy đến, mình không đuổi, cũng không bám. Chỉ nhận biết, rồi để chúng trôi qua như mây trên bầu trời.

Phật dạy rằng, tham-sân-si là ba độc làm tâm rối loạn. Trong trading, tham là FOMO (fear of missing out), sân là tức giận khi thị trường “phản bội” setup của mình, si là ảo tưởng rằng mình có thể dự đoán chắc chắn. Ba thứ ấy khiến mình ra quyết định cảm tính, phá vỡ kỷ luật, và cuối cùng là tự hại chính mình.

Hôm nay, trong sự tĩnh lặng của ngày nghỉ, mình cố gắng nhìn sâu hơn: Bình tĩnh không phải là không có cảm xúc. Bình tĩnh là có cảm xúc nhưng không bị cảm xúc điều khiển. Giống như người lái thuyền trên sông: sóng to thì vẫn có sóng, nhưng tay lái vững, mắt nhìn rõ hướng, không để sóng cuốn đi.

Mình hình dung lại những lần trade thành công nhất – không phải lúc thắng lớn nhất, mà là lúc mình hoàn toàn bình thản: vào lệnh, đặt stop, target, rồi… buông. Không ngồi dán mắt vào chart, không refresh liên tục, không tính toán lời lỗ từng pip. Chỉ đơn giản là tin vào process, và chấp nhận kết quả dù nó ra sao.

Thiền quán hôm nay giúp mình nhận ra: trading giỏi không phải là dự đoán đúng nhiều nhất, mà là sống sót lâu nhất. Và để sống sót, tâm phải vững. Phật pháp không dạy mình cách đọc chart, nhưng dạy cách đọc chính mình – đó mới là edge thực sự.

Thứ Bảy này, thị trường im lìm, nhưng tâm mình đang tập luyện. Mai thị trường mở lại, mình sẽ mang theo chút bình an này vào từng lệnh. Không phải để thắng mọi trade, mà để không thua chính bản thân.

Bạn có bao giờ dành thời gian dừng lại, thở sâu, và quán chiếu về tâm trạng khi trade chưa? Hay cứ để cảm xúc cuốn theo dòng tiền? Chia sẻ với mình nhé

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *